Tóm tắt
Trạng thái động kinh (TTĐK) hay Status Epilepticus (SE) là tình trạng được gây ra bởi: sự thất bại trong cơ chế giới hạn cơn động kinh, hoặc do sự khởi động của các cơ chế gây ra cơn động kinh kéo dài bất thường (sau mốc thời gian t1). Trạng thái động kinh là tình trạng có thể để lại các hậu quả lâu dài, tùy thuộc vào loại cơn hoặc thời gian cơn động kinh kéo dài, bao gồm: tổn thương thần kinh, thay đổi cấu trúc thần kinh, và chết tế bào thần kinh (sau mốc thời gian t2).
Trạng thái động kinh được phân loại dựa trên nhiều trục khác nhau: triệu chứng học, căn nguyên, điện não đồ, và tuổi. Trên lâm sàng, cách phân loại theo triệu chứng học thường được áp dụng, gồm hai loại chính: trạng thái động kinh co giật và trạng thái động kinh không co giật.
Trạng thái động kinh không co giật (NCSE - Nonconvulsive Status Epilepticus) được định nghĩa là tình trạng cơn động kinh không có ưu thế về triệu chứng vận động, kéo dài trên 10 phút. Ở bệnh nhân hôn mê, nếu bản ghi điện não cho thấy các hoạt động điện dạng động kinh kéo dài liên tục trên 30 phút trong 1 giờ ghi điện não (tương đương với >50% thời gian ghi), thì cũng được xem là NCSE. Bệnh nhân thường có rối loạn ý thức ở nhiều mức độ khác nhau. Trạng thái động kinh cục bộ mà không kèm rối loạn ý thức là tình trạng hiếm gặp.
Việc điều trị trạng thái động kinh được thực hiện theo các hướng dẫn điều trị của Hội Động kinh Hoa Kỳ (American Epilepsy Society) hoặc Liên hội Quốc tế Chống Động kinh (ILAE - International League Against Epilepsy), dựa theo các mốc thời gian cụ thể. Ưu tiên sử dụng các thuốc kháng động kinh đường tĩnh mạch trong điều trị.