Tóm tắt
Cơ sở: Đại dịch COVID-19 tác động đến nhiều mặt của xã hội toàn cầu, ảnh hưởng nghiêm trọng đến thể chất, sức khỏe, tinh thần của con người, thúc đẩy tình trạng lo âu. Tỷ lệ rối loạn lo âu được ghi nhận qua các nghiên cứu khác nhau tùy từng khu vực, lên đến 47%. GAD-7 là một công cụ đánh giá đặc điểm rối loạn lo âu lan tỏa đã được ứng dụng rộng rãi trên thế giới.
Mục tiêu: Khảo sát tỷ lệ rối loạn lo âu lan tỏa và đặc điểm rối loạn lo âu lan tỏa bằng thang đo GAD-7 ở người từng mắc bệnh COVID-19.
Phương pháp: Mô tả cắt ngang tại một thời điểm bằng bảng câu hỏi khảo sát trực tuyến trên cộng đồng người lớn từng mắc bệnh COVID-19 trước thời điểm khảo sát tối thiểu 2 tuần, đang sinh sống ở Quận 8, 10 và Bình Tân, thành phố Hồ Chí Minh. Ngưỡng chẩn đoán có rối loạn lo âu là ≥ 5 điểm theo thang điểm GAD-7.
Kết quả: Có 429 người tham gia khảo sát, 48,7% là nam, tuổi trung bình là 40,8 tuổi. Tỷ lệ người bệnh ở Quận 8, Quận 10 và Quận Bình Tân theo thứ tự là 33,1%, 31,9% và 35%. 34,3% có bệnh nền. Số người thân cùng nhà mắc bệnh COVID-19 trung bình là 3,4 người. 8,9% có người thân tử vong. Tỷ lệ rối loạn lo âu là 22,8%, trong đó, 14,9% rối loạn mức độ nhẹ, 4,9% mức độ trung bình và 2,6% mức độ nặng. Trong 7 đặc điểm của thang đo GAD-7, các đặc điểm “cảm thấy căng thẳng, lo lắng hoặc bất an”, “lo lắng quá mức về nhiều thứ” và “khó thư giãn” là các đặc điểm có tần suất cao, từ 30 - 50%. Có sự khác biệt có ý nghĩa thống kê về giới tính, BMI, tình trạng hôn nhân, sử dụng chất kích thích giữa nhóm có và không có rối loạn loa âu lan tỏa. Các yếu tố làm tăng nguy cơ rối loạn lo âu lan tỏa gồm giới nữ (p < 0,001, OR = 2,27 (KTC 95%: [1,41 - 3,65]), tình trạng độc thân (p = 0,007, OR = 1,87 (KTC 95%: [1,18 - 2,96]). Trình độ học vấn, bệnh nền, có người thân mất trong khi bệnh COVID-19 không là yếu tố nguy cơ của rối loạn lo âu lan tỏa.
Kết luận: Tỷ lệ rối loạn lo âu trong cộng đồng người từng mắc COVID-19 cao hơn dân số chung và đa số rối loạn ở mức độ nhẹ. Giới nữ, độc thân làm tăng nguy cơ rối loạn lo âu lan tỏa.